truyện ngụ ngôn lớp 7

Download.vn tiếp tục trình làng Bài văn kiểu lớp 7: Kể lại một truyện ngụ ngôn, chỉ dẫn cơ hội kể lại một truyện ngụ ngôn.

Kể lại một truyện ngụ ngôn
Kể lại một truyện ngụ ngôn

Nội dung của tư liệu bao hàm 11 bài bác văn kiểu lớp 7. quý khách hàng hiểu rất có thể bám theo dõi nội dung cụ thể ngay lập tức tại đây.

Bạn đang xem: truyện ngụ ngôn lớp 7

Kể lại một truyện ngụ ngôn - Mẫu 1

Xưa ni, cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay, chưng Tai và lão Miệng sinh sống cùng với nhau cực kỳ hòa thuận. Một ngày nọ, cô Mắt thở than với cậu Chân, cậu Tay rằng:

- Bác Tai, nhị anh và tôi đều thao tác làm việc vất vả, còn lão Miệng chỉ việc ăn. Tôi thấy tất cả chúng ta tránh việc thao tác làm việc nữa, coi lão Miệng với sinh sống được ko.

Cậu Chân, cậu Tay thấy cần nghe vậy, nhận định rằng cần ngay lập tức nói:

- Cô rằng trúng, giờ tất cả chúng ta hãy cho tới rằng mang lại lão Miệng rằng lão hãy tự động lo ngại lấy thân thuộc.

Cả phụ vương nằm trong kéo cho tới lão Miệng. Khi đi qua căn nhà chưng Tai, bọn họ thấy chưng ngồi vắng lặng như nghe ngóng điều gì. Họ ngay lập tức nói:

- Bác Tai ơi, bọn chúng con cháu đang được quyết định cho tới căn nhà lão Miệng. Chúng con cháu mong muốn rằng với lão rằng vẫn thao tác làm việc vất vả rồi. Từ ni, lão hãy tự động thực hiện lấy tuy nhiên ăn. Bác cũng muốn lên đường nằm trong ko ạ?

Bác Tai nói:

- Phải, phải… Bác tiếp tục lên đường với những cháu!

Họ nằm trong tiếp cận căn nhà lão Miệng. Đến điểm, bọn họ chẳng thèm kính chào chất vấn, tuy nhiên rằng trực tiếp với lão:

- Chúng tôi cho tới phía trên ko cần nhằm kính chào chất vấn, tuy nhiên nhằm thông tin với rằng kể từ ni, công ty chúng tôi sẽ không còn thao tác làm việc nuôi ông nữa. Chúng tôi vẫn vất vả rất nhiều rồi.

Nghe vậy, lão Miệng kinh ngạc lắm. Lão lựa điều rằng mang lại bọn họ bớt phẫn nộ, và đàm đạo lại:

- Chúng tao vẫn sinh sống hòa thuận, hạnh phúc. Sao ni người xem lại sở hữu tâm lý như vậy? Nếu với điều gì ko lý tưởng, người xem hãy tâm sự nhằm tất cả chúng ta nằm trong đàm đạo.

Nhưng cả tứ đều rung lắc đầu, nằm trong nói:

- Không cần thiết đàm đạo gì cả. Chúng tôi vẫn đưa ra quyết định như thế rồi. Kể kể từ này, ông hãy tự động lo ngại lấy thân thuộc.

Từ cơ, chưng Tai, cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay ko làm cái gi nữa. Ngày qua loa ngày, bọn họ chính thức cảm nhận thấy mệt rũ rời, rời rã. Cậu Chân, cậu Tay không thích chạy nhảy như trước đó. Cô Mắt thì ngày na ná tối khi nào thì cũng lờ ngờ, nhị mí mặt mày trĩu nặng. Bác Tai khi nào thì cũng thấy ù ù. Cuối nằm trong, bọn họ cần họp nhau lại nhằm bàn. Bác Tai cố rằng với cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay:

- Các con cháu ạ, tất cả chúng ta đều vẫn nghĩ về sai mang lại lão Miệng. Nếu tất cả chúng ta ko thao tác làm việc khiến cho lão Miệng với kiểu ăn thì tất cả chúng ta sẽ ảnh hưởng bại liệt liệt cả. Lão Miệng ko thực hiện đi làm việc, tuy nhiên lão với việc làm là nhai. Trước cơ sinh sống cùng nhau thân thuộc thiết như vậy, ni tự động dưng tất cả chúng ta tạo ra chuyện, hãy cho tới thủ thỉ lại với lão.

Cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay nghe lấy thực hiện cần, ngay lập tức cố gượng gập dậy bám theo chưng Tai. Đến điểm, bọn họ thấy lão Miệng cũng lợt lạt cả nhị môi, nhị hàm thô như rang, ko buồn nhếch mép. Bác Tai, cô Mắt vực lão Miệng dậy. Còn cậu Chân, cậu Tay vội vàng đi tìm kiếm thực phẩm. Lão Miệng ăn kết thúc, từ từ tỉnh lại. Cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay cũng thấy khỏe khoắn rộng lớn. Từ cơ, bọn họ lại sinh sống thân thuộc thiết như trước đó, không một ai ganh nạnh nữa.

Kể lại một truyện ngụ ngôn - Mẫu 2

Có một con cái ếch sinh sống nhập một chiếc giếng nọ. Xung xung quanh giếng chỉ mất vài ba anh nhái, chị cua và cậu ốc. Mỗi ngày, khi ếch đựng giờ kêu của tôi lên sẽ khởi tạo đi ra tiếng động vang vọng từng giếng. Những loài vật nhỏ nhỏ xíu xung xung quanh đều hoảng hoảng hồn. Những khi như thế, ếch cảm nhận thấy quí chí lắm. Ếch cho là bản thân là chúa tể, còn khung trời chỉ nhỏ xíu như cái vung. Một năm nọ, trời mưa trong cả bao nhiêu ngày. Nước mưa chảy nhập giếng, fake ếch ra bên ngoài. Ếch vẫn thân quen thói cũ, di chuyển huênh hoang toàng và đựng giờ kêu ộp ộp. Nó trâng tráo fake cặp đôi mắt nhìn lên khung trời, chả thèm nhằm ý cho tới xung xung quanh nên đã biết thành một con cái trâu trải qua giẫm bẹp.

Kể lại một truyện ngụ ngôn - Mẫu 3

Xưa với người công nhân mộc dốc không còn vốn liếng nhập căn nhà đi ra mua sắm mộc nhằm thực hiện nghề ngỗng bào cày. Cửa mặt hàng anh tao ở ngay lập tức mặt mày vệ lối. Người qua loa, kẻ lại thông thường táp vào coi anh tao bào cày.

Một hôm, với ông cụ cho tới nói:

- Phải bào cày mang lại cao, mang lại to lớn mới mẻ dễ dàng cày.

Người công nhân mộc cho rằng cần ngay lập tức tuân theo. Mấy ngày tiếp theo lại sở hữu chưng dân cày táp vào, bảo anh ta:

- Phải bào cày thấp rộng lớn, nhỏ rộng lớn mới mẻ dễ dàng cày.

Người công nhân mộc nghe vậy cũng cho rằng hợp lý. Thế rồi lại sở hữu người cho tới bảo với anh ta:

- Tại miền núi người tao đập phá hoang toàng toàn cày vày voi, cần bào cày to lớn gấp rất nhiều lần, vội vã phụ vương loại gì rồi cũng phân phối không còn được không ít lãi.

Nghe vậy, người công nhân mộc rước không còn số mộc sót lại bào trở nên loại mang lại voi cày. Nhưng ngày qua loa mon lại, chẳng với ai cho tới mua sắm cày của anh ý tao.

Cuối nằm trong, từng nào mộc của anh ý tao bào lỗi không còn, kiểu thì nhỏ xíu quá, kiểu thì to lớn quá. Tất cả vốn liếng liếng đều lên đường đời căn nhà quái.

Kể lại một truyện ngụ ngôn - Mẫu 4

Một hôm, nhân buổi ế mặt hàng, năm ông thầy tướng mới mẻ ngồi tándóc. Các thầy đều phàn nàn không biết hình oán con cái voi đi ra sao. thình lình nhiên, người tao rằng với voi trải qua. Năm thầy ngay lập tức công cộng nhau chi phí biếu người quản ngại voi, van mang lại voi tạm dừng nhằm nằm trong coi.

Mỗi ông thầy sờ một phần tử không giống nhau. Thầy thì sờ voi, thầy thì sờ ngà, thầy thì sờ tai, thầy thì sờ chân, thầy thì sờ đuôi. Xong, bọn họ bàn luận.

Thầy sờ vòi vĩnh nói:

- Con voi sun sun như con cái đỉa.

Thầy sờ ngà lại phản bác:

- Không, nó chần chẫn như kiểu đòn gánh.

Đến thầy sờ tai nói:

- Tôi thấy nó bè bè như kiểu quạt thóc chứ!

Thầy sờ chân thì cãi:

- Đâu, rõ nét nó lừng lững như kiểu cột đình.

Thầy sờ kết luận:

- Các thầy đều sai không còn cả. Nó tun tủn như kiểu thanh hao sể cùn.

Năm ông thầy đều nhận định rằng bản thân trúng, ko chịu đựng nhường nhịn nhau, trở nên đi ra tiến công nhau cho tới toác đầu chảy huyết.

Kể lại một truyện ngụ ngôn - Mẫu 5

Gà Rừng và Chồn là song bạn tri kỷ. Nhưng Chồn vẫn ngầm khinh thường chúng ta. Một hôm, Chồn chất vấn bạn:

- Này Gà Rừng, cậu với từng nào trí khôn?

- Mình có duy nhất một thôi.

- Ít thế thôi. Mình với cho tới cả trăm trí ranh kìa!

Buổi sáng sủa nọ, song chúng ta đang được vui chơi nhập rừng. thình lình thấy một người công nhân sẵn, bọn chúng nóng vội nấp nhập một chiếc hố. Nhưng người công nhân săn bắn vẫn thấy được vết chân của bọn chúng. Ông mừng rỡ reo lên: "Có tuy nhiên trốn đằng trời!". Thế rồi, ông thọc hèo nhập hố. Gà Rừng thấy nguy khốn cung cấp, ngay lập tức bảo với Chồn rằng:

- Cậu với cho tới trăm trí ranh, hãy nghĩ về tiếp đi!

Chồn buồn buồn phiền đáp:

- Lúc này, nhập đầu bản thân chẳng với cùng 1 trí ranh nào là cả.

Suy nghĩ về một khi, Gà Rừng mới mẻ bảo Chồn:

- Mình tiếp tục thực hiện như vậy, còn cậu cứ thế nhé!

Xem thêm: văn tả công viên lớp 5

Mọi chuyện xẩy ra như Gà Rừng đoán. Khi người công nhân săn bắn lôi Gà Rừng đi ra, thấy cứng đờ, tưởng vẫn bị tiêu diệt. Ông tao quẳng nó xuống, rồi thọc nhập hố nhằm bắt Chồn. Thình lình, Gà Rừng vùng chạy. Người công nhân săn bắn ngay lập tức xua đuổi bám theo. Chờ với vậy, Chồn ở nhập hố mới mẻ chạy trốn.

Ngày ngày tiếp theo, cả nhị hội ngộ. Chồn bảo với Gà Rừng:

- Một trí ranh của cậu còn hơn hết trăm trí ranh của tôi.

Kể lại một truyện ngụ ngôn - Mẫu 6

Xưa với cùng 1 người công nhân mộc ném ra phụ vương trăm quan tiền chi phí mua sắm mộc về nhằm bào cày. Cửa mặt hàng của anh ý tao nằm ở mặt mày lối. Ai trải qua cũng đều táp vào coi.

Có người nói: “Phải bào cày mang lại to lớn, mang lại cao thì mới có thể dễ dàng cày”. Anh tao cho rằng cần ngay lập tức bào cày một vừa hai phải to lớn, một vừa hai phải cao. Người không giống lại rằng rằng: “Phải bào cày nhỏ, thấp rộng lớn thì mới có thể dễ dàng cày”. Anh tao thấy hợp lý, lại tuân theo. Một hôm, với người cho tới rằng phía trên núi người tao đập phá hoang toàng từng nào ruộng đồng vày voi cả. Nếu bào cày gấp rất nhiều lần, vội vã phụ vương mang lại voi cày thì tiếp tục bán tốt nhiều, thu nhiều lãi. Nghe rằng vậy, người công nhân mộc cũng bào cày to lớn vội vã năm, bảy đợt loại cày thông thường đẩy ra.

Qua nhiều ngày, chẳng với ai cho tới mua sắm, cũng chẳng với ai rằng voi lên đường cày trở nên ruộng cả. Thành đi ra mộc đều lỗi không còn. Bao nhiêu vốn liếng liếng lên đường đời căn nhà quái. Người công nhân mộc lúc này mới mẻ biết là ngốc, vẫn quá muộn.

Kể lại một truyện ngụ ngôn - Mẫu 7

Một ngày nọ, nhân buổi ế mặt hàng, năm ông thầy tướng ngồi thủ thỉ cùng nhau. Các thầy đều phàn nàn ko biết hình oán con cái voi đi ra sao. Chợt nghe người tao rằng với voi trải qua, năm thầy công cộng nhau chi phí biếu người quản ngại voi, van mang lại voi tạm dừng nhằm nằm trong coi.

Mỗi thầy sờ một phần tử không giống nhau. Thầy thì sờ voi, thầy thì sờ ngà, thầy thì sờ tai, thầy thì sờ chân, thầy thì sờ đuôi. Rồi bọn họ ngồi phân phối nghiền cực kỳ sôi sục.

Đầu tiên, thầy sờ vòi vĩnh hào hứng nói:

- Tưởng con cái voi thế nào là, té ra nó sun sun như con cái đỉa.

Đến thầy sờ ngà nói:

- Nó chần chẫn như kiểu đòn gánh.

Còn thầy sờ tai lại bảo:

- Không! Nó bè bè như kiểu quạt thóc.

Thầy sờ chân thì cãi:

- Ai bảo! Nó lừng lững như kiểu cột đình.

Cuối nằm trong, thầy sờ đuôi nói:

- Các thầy đều ko trúng cả. Nó tun tủn như kiểu thanh hao sể cùn.

Thầy nào thì cũng nhận định rằng bản thân trúng, không một ai nhường nhịn ai, nên tiến công nhau cho tới toác đầu chảy huyết. Truyện Thầy bói coi voi vẫn phê phán tầm nhìn phiến diện, khinh suất của năm ông thầy tướng. Từ cơ ông phụ thân tao mong muốn răn dạy nhân loại khi mong muốn nắm rõ sự vật vụ việc cần đánh giá bọn chúng một cơ hội toàn vẹn.

Kể lại một truyện ngụ ngôn - Mẫu 8

Một con cái ếch sinh sống nhập kiểu giếng thâm thúy. Xung xung quanh nó chỉ mất vài ba anh nhái, chị cua và cậu ốc.

Hằng ngày, khi ếch đựng giờ kêu của tôi lên là lại dẫn đến tiếng động vang vọng từng giếng. Những người chúng ta xung xung quanh nghe giờ kêu tuy nhiên cảm nhận thấy vô nằm trong hoảng hoảng hồn. Nó tự động cho bản thân mình là chúa tể. Mỗi khi ngước nhìn lên rất cao, ếch lại thấy khung trời chỉ nhỏ xíu vày cái vung.

Một năm nọ, trời mưa tầm tã trong cả bao nhiêu ngày ngay lập tức. Nước mưa chảy xuống giếng, từ từ dưng cao lên đến mức tận mồm giếng. Ếch bám theo này mà bay thoát khỏi kiểu giếng. Cảnh vật bên phía ngoài thiệt mới lạ. Ếch vẫn thân quen thói cũ, cứ bước tiến huênh hoang toàng bên trên lối. Nhìn lên khung trời, nó cảm nhận thấy kinh ngạc vô nằm trong. Tại bên dưới mồm giếng, khung trời chỉ nhỏ xíu vày một cái vung. Nhưng thời điểm hiện tại, khung trời to lớn biết từng nào. Vì quá mải ngắm nhìn và thưởng thức khung trời tuy nhiên ếch ko nhận ra một chưng trâu đi qua. Bác trâu nói:

- Kìa, cậu ếch cơ. Tránh lối mang lại tao đi!

Ếch nghe kết thúc, liếc nhìn chưng trâu, chẳng với chút hoảng hồn hãi tuy nhiên cứ ngông nghênh bước tiếp. Thế rồi, nó bị chưng giẫm bị tiêu diệt khi nào là ko hoặc.

Truyện “Ếch ngồi lòng giếng” vẫn gửi gắm bài học kinh nghiệm rằng tất cả chúng ta tránh việc khinh suất, kiêu ngạo và khinh thường những người dân xung xung quanh. Mỗi người cần được biết nhìn xa vời nhìn rộng lớn mặc dù thực trạng và môi trường xung quanh sinh sống với số lượng giới hạn.

Kể lại một truyện ngụ ngôn - Mẫu 9

Từ xưa, cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay, chưng Tai và lão Miệng vẫn sinh sống hòa thuận cùng nhau. Một ngày nọ, cô Mắt thở than với cậu Chân, cậu Tay rằng:

- Bác Tai, nhị anh và tôi đều thao tác làm việc vất vả, chỉ mất lão Miệng chỉ ăn ko ngồi rồi. Tôi tính, tất cả chúng ta ko thao tác làm việc nữa, coi lão Miệng với sinh sống được ko.

Cậu Chân, cậu Tay thấy cần, ngay lập tức nói:

- Đúng đấy! Vậy tất cả chúng ta hãy cho tới rằng mang lại lão Miệng rằng lão hãy tự động lo ngại lấy thân thuộc.

Thế rồi, Cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay nằm trong kéo cho tới lão Miệng. Ngang qua loa căn nhà chưng Tai, bọn họ thấy chưng ngồi vắng lặng như nghe ngóng điều gì. Cả phụ vương nằm trong chạy nhập và nói:

- Bác Tai ơi, bọn chúng con cháu đang được quyết định cho tới căn nhà lão Miệng. Lão cần được biết kể từ ni bọn chúng con cháu sẽ không còn thực hiện mang lại lão ăn nữa. Lâu ni, bọn chúng con cháu và chưng vẫn vất vả rồi. Bác với lên đường nằm trong ko ạ?

Bác Tai nghiền trở nên ngay:

- Phải, phải… Bác tiếp tục lên đường với những cháu!

Thế rồi, bọn họ nằm trong tiếp cận căn nhà lão Miệng. Đến điểm, bọn họ chẳng thèm kính chào chất vấn, tuy nhiên rằng trực tiếp với lão:

- Chúng tôi cho tới phía trên ko cần nhằm kính chào chất vấn, tuy nhiên nhằm thông tin với ông rằng: Kể kể từ ni, công ty chúng tôi sẽ không còn thao tác làm việc nuôi ông nữa. Chúng tôi vẫn vất vả rất nhiều rồi.

Nghe vậy, lão Miệng kinh ngạc lắm. Lão lựa điều rằng mang lại bọn họ bớt phẫn nộ, và đàm đạo lại:

- Xưa này, tất cả chúng ta vẫn sinh sống hòa thuận, hạnh phúc. Sao ni người xem lại sở hữu tâm lý như vậy? Nếu với điều gì ko lý tưởng, người xem hãy tâm sự nhằm tất cả chúng ta nằm trong đàm đạo.

Nhưng cả tứ đều rung lắc đầu, nằm trong nói:

- Không cần thiết đàm đạo gì cả. Chúng tôi vẫn đưa ra quyết định như thế rồi. Kể kể từ này, ông hãy tự động lo ngại lấy thân thuộc.

Thế rồi, bọn họ kéo nhau đi ra về. Từ cơ, chưng Tai, cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay ko làm cái gi nữa. Ngày này qua loa ngày không giống, bọn họ chính thức cảm nhận thấy mệt rũ rời, rời rã. Cậu Chân, cậu Tay không thích chạy nhảy như trước đó, cô Mắt thì ngày na ná tối khi nào thì cũng lờ ngờ, nhị mí mặt mày trĩu nặng. Bác Tai khi nào thì cũng thấy ù ù. Đến ngày loại bảy, bọn họ ko thể chịu đựng được nữa, đành họp nhau lại nhằm bàn. Bác Tai cố rằng với cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay:

- Các con cháu, tất cả chúng ta vẫn sai lầm không mong muốn rồi. Chúng tao còn nếu không thực hiện mang lại lão Miệng với kiểu ăn thì tất cả chúng ta sẽ ảnh hưởng bại liệt liệt cả. Lão Miệng ko thực hiện đi làm việc, tuy nhiên lão với việc làm là nhai. Trước cơ sinh sống cùng nhau thân thuộc thiết như vậy, ni tự động dưng tất cả chúng ta tạo ra chuyện. Lão Miệng cần ăn thì tất cả chúng ta mới mẻ khỏe khoắn được.

Cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay nghe lấy thực hiện cần, ngay lập tức cố gượng gập dậy bám theo chưng Tai cho tới căn nhà lão Miệng. Đến điểm, bọn họ thấy lão Miệng cũng lợt lạt cả nhị môi, nhị hàm thô như rang, ko buồn nhếch mép. Bác Tai, cô Mắt vực lão Miệng dậy. Còn cậu Chân, cậu Tay vội vàng đi tìm kiếm thực phẩm. Lão Miệng ăn kết thúc, từ từ tỉnh lại. Còn những người dân không giống cũng thấy khỏe khoắn rộng lớn. Từ cơ, lão Miệng, chưng Tai, cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay lại sinh sống thân thuộc thiết như trước đó, không thể ganh nạnh nhau.

Kể lại một truyện ngụ ngôn - Mẫu 10

Trong kiểu giếng nọ, với cùng 1 con cái ếch sinh sống vẫn lâu. Xung xung quanh nó chỉ mất vài ba con cái nhái, cua, ốc… nhỏ xíu nhỏ. Hằng ngày, ếch đều đựng giờ kêu khiến cho những loài vật không giống hoảng hồn hãi. Thấy vậy, ếch yêu thích lắm. Nó thương nhìn lên mồm giếng, tưởng rằng khung trời chỉ nhỏ xíu nhỏ vày kiểu vung. Còn nó thì uy phong như 1 vị chúa tể. Một năm nọ, trời mưa to lớn trong cả ngày nay qua loa ngày không giống. Chẳng bao nhiêu, nước nhập giếng dưng cao đến tới mồm. Ếch bám theo làn nước ra bên ngoài. Cảnh vật bên phía ngoài đều không quen, khác hoàn toàn với nhập giếng. Ếch thân quen thói cũ, di chuyển ngông nghênh tuy nhiên ko thèm nhằm ý xung xung quanh. thình lình nhiên, một chưng trâu đi qua, tuy nhiên ko thấy ếch. Thế rồi, nó bị chưng giẫm bị tiêu diệt khi nào là ko hoặc.

Kể lại một truyện ngụ ngôn - Mẫu 11

Chuyện kể rằng với cùng 1 người công nhân mộc vẫn dốc không còn vốn liếng liếng nhập căn nhà đi ra mua sắm mộc nhằm thực hiện nghề ngỗng bào cày. Cửa mặt hàng của anh ý tao ở ngay lập tức mặt mày vệ lối, thỉnh phảng phất lại sở hữu người nhập coi.

Một hôm, với ông cụ cho tới nói:

- Anh cần bào cày mang lại cao, mang lại to lớn mới mẻ dễ dàng cày.

Nghe vậy, anh tao cho rằng cần, ngay lập tức bào cày một vừa hai phải cao, một vừa hai phải to lớn. Mấy ngày tiếp theo, một chưng dân cày cho tới coi rồi bảo:

- Đẽo cày thế này sao cày được, cần bào cày thấp rộng lớn và nhỏ rộng lớn.

Cho là hợp lý, anh tao lại bào cày thấp rộng lớn, nhỏ rộng lớn. Nhưng mặt hàng bày lênh láng đi ra tuy nhiên chẳng với ai cho tới mua sắm. Thế rồi, lại sở hữu người cho tới bảo với anh ta:

Xem thêm: năng lượng không tái tạo

- Trên núi, người tao đang được đập phá hoang toàng, cày toàn vày voi cả. Anh cần bào cày to lớn gấp rất nhiều lần, vội vã phụ vương đợt khiến cho voi cày mới mẻ dễ dàng phân phối, lãi sẽ tiến hành nhiều.

Nghe cho tới được không ít lãi, anh công nhân mộc ngay lập tức dồn toàn cỗ số mộc sót lại, bào cày với độ dài rộng rộng lớn mang lại voi cày. Vậy tuy nhiên, chẳng một người nào là cho tới mua sắm.

Bao nhiêu mộc của anh ý tao đều lỗi không còn. Toàn cỗ vốn liếng liếng lên đường đời căn nhà quái. Khi cơ, anh tao hiểu cả tin cậy người là ngốc thì vẫn quá muộn.