Các Bài Thơ Của Xuân Diệu

     

Xuân Diệu là bên thơ tiên tiến nhất trong các nhà thơ mới. Ông khét tiếng trong trào lưu thơ mới với tập thơ “Gửi hương mang đến gió” và “Thơ thơ”. Đặc biệt, thơ tình Xuân Diệu được nhiều bạn đọc mếm mộ bởi có triết lý mới, mạch nguồn mới đầy mức độ sống. Ông được mệnh danh là vua thơ tình mà lại theo tấn công giá ở trong nhà thơ Tố Hữu: “Cho đến lúc này và trong những năm tháng trước đôi mắt liệu tất cả ai quá qua được Xuân Diệu trong nghành nghề dịch vụ thơ tình? cùng không ai rất có thể thay gắng được Xuân Diệu”. Tuyển chọn tập những bài xích thơ Xuân Diệu hay tuyệt nhất all4kids.edu.vn xem thêm thông tin dưới đây để giúp bạn có cái nhìn toàn diện hơn về hồn thơ Xuân Diệu.

Bạn đang xem: Các bài thơ của xuân diệu


*

1. Biển

Anh ko xứng là hải dương xanh

Nhưng anh mong em là bờ cát trắng

Bờ mèo dài phẳng lặng

Soi ánh nắng pha lê …

Bờ đẹp tươi cát vàng

Thoai thoải mặt hàng thông đứng

Như âm thầm mơ màng

Suốt ngàn năm mặt sóng …

 

Anh xin làm cho sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn êm ả mãi mãi

 

Đã hôn rồi, hôn lại

Cho đến mãi muôn đời

Đến chảy cả khu đất trời

Anh bắt đầu thôi dào dạt …

 

Cũng gồm khi ào ạt

Như nghiến nát bờ em

Là cơ hội triều yêu mến

Ngập bến của ngày đêm

 

Anh ko xứng là đại dương xanh

Nhưng cũng xin có tác dụng bể biếc

Để hát mãi mặt gành

Một tình thông thường không hết,

Để đầy đủ khi bọt bong bóng tung white xóa

Và gió về bay tỏa vị trí nơi

Như hôn mãi ngàn năm không thỏa,

Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

2. Anh vẫn giết em

Anh sẽ giết em, anh chôn em vào trái tim anh

Từ trên đây anh không được yêu thương em ở trong sự thật

Một cái gì đã qua, một chiếc gì đang mất

Ta nhìn nhau, tứ mắt biết có tác dụng sao?

Ôi! Em quí yêu! Em vẫn luôn là người anh thương yêu nhất.

Cho đến bây chừ ruột anh vẫn thắt

Tim anh vẫn đập như vấp váp thời gian,

Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,

Nhớ đoạn đời nhị ta rạng rỡ

Nhớ trời khu đất em mang đến anh mở

3. Nhớ

Muôn thưở thần tiên

Ôi! Xa em, anh lâm vào tình thế vực không cùng

Đời anh không em, ghẻ lạnh tê buốt

Nhưng còn anh, còn em, nhưng đôi ta sẽ khác

Ta: hai người xa lạ – đề xuất đâu ta!

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh

Anh vẫn mong được em tha thứ

Anh vẫn yêu em như thưở ban đầu

Thê” mà nguyên nhân ta vẫn xa nhau?

Tại em ráng chấp

Tại anh đang mất

Con lối đi tới trái tim em

Anh đã giết em rồi, anh vần ngày đêm yêu mến

Em vẫn giết anh rồi, em vứt xác anh đâu.

*

4. Yêu

Yêu, là chết ở trong tâm địa một ít,

Vì mấy khi yêu mà cứng cáp được yêu?

Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu:

Người ta phụ, hoặc cúng ơ, chẳng biết.

 

Phút sát gũi tương tự như giờ phân chia biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ cùng với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc hẳn được yêu!

Yêu, là bị tiêu diệt ở trong tâm địa một ít.

 

Họ lạc lối thân u sầu mù mịt,

Những fan si theo dõi vệt chân yêu;

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.

Và tình ái là tua dây vấn vít

Yêu, là bị tiêu diệt ở trong tim một ít.

Tiêu đề bài xích thơ vỏn vẹn một chữ yêu. Mở màn bài cũng ban đầu bằng chữ yêu. Đó là chổ chính giữa trạng bối rối, tương tư ở trong nhà thơ khi tìm thấy tình thân của mình. Tuy nhiên, đường tình vốn muôn nẻo, chưa hẳn cuộc tình nào cũng trở thành có loại kết viên mãn. Ko ít cặp đôi bạn trẻ yêu nhau nhưng chẳng thể đến được cùng với nhau.

Cái bắt đầu trong hồn thơ Xuân Diệu là luôn luôn khao khát được yêu, yêu một cách chân thành, cuồng nhiệt, dẫu biết rằng: yêu, là chết trong tâm một ít. Ông vẫn cứ mãi miết, hăng say đi tìm kiếm kiếm một tình cảm trong đời và cả trong thơ.

*

5. Cấp vàng

Tôi ao ước tắt nắng và nóng đi

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi hy vọng buộc gió lại

Cho mùi hương đừng cất cánh đi.

 

Của bướm ong này đây tuần trăng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này trên đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này phía trên khúc tình si.

Và này đây tia nắng chớp sản phẩm mi;

Mỗi sáng sủa sớm, thần vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

Tôi sung sướng. Nhưng tất tả một nửa:

Tôi không hóng nắng hạ bắt đầu hoài xuân.

Xuân vẫn tới, tức thị xuân vẫn qua,

Xuân còn non, nghĩa là xuân vẫn già,

Mà xuân hết, tức thị tôi cũng mất.

Lòng tôi rộng, nhưng mà lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời con trẻ của nhân gian,

Nói làm đưa ra rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu mang đến nữa chưa hẳn rằng gặp lại.

Còn trời đất, nhưng không có gì tôi mãi,

Nên xao xuyến tôi nhớ tiếc cả khu đất trời;

Mùi tháng, năm số đông rớm vị phân tách phôi,

Khắp sông, núi vẫn than thì thầm tiễn biệt…

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phải chăng hờn vì chưng nỗi buộc phải bay đi?

Chim rộn rã bỗng đứt tiếng reo thi,

Phải chăng hại độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng lúc nào nữa…

 

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả cuộc đời mới bước đầu mơn mởn;

Ta mong muốn riết mây chuyển và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta hy vọng thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, với cây, cùng cỏ rạng,

Cho ngà ngà mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc đẹp của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta ước ao cắn vào ngươi!

Vội đá quý là bài xích thơ tiêu biểu vượt trội nhất của hồn thơ Xuân Diệu những thời gian trước cách mạng. Xuyên thấu bài thơ là tiếng nói của một dân tộc của một trọng điểm hồn rạo rực yêu đời, yêu cuộc sống. Tình yêu ấy cuồng nhiệt, tha thiết, hăm hở, vội vàng vàng bởi vì sợ thời gian, tuổi trẻ con trôi qua mất. Cái new của bài thơ là đưa về một cách nhìn nhân sinh quan mớ lạ và độc đáo chưa từng bao gồm trong thơ ca truyền thống.

6. Lẩn thẩn khờ

Người ta khổ do thương không hẳn cách,

Yêu không đúng duyên, và mến chẳng nhằm người.

Có kho rubi nhưng tặng ngay chẳng tuỳ nơi,

Người ta khổ do xin không hẳn chỗ.

 

Đường êm quá, ai đi cơ mà nhớ ngó!

Đến khi hay, tua nhọn vẫn vào xương.

Vì thả lòng không kìm chế dây cương,

Người ta khổ vị lui ko được nữa.

 

Những đôi mắt cạn cũng nhận định rằng sâu chứa;

Những tim không nhưng tưởng tượng tràn đầy;

Muôn ngàn đời search cớ dõi sương mây,

Dấn thân mãi nhằm kiếm trời dưới đất.

 

Người ta khổ vị cố chen ngõ chật,

Cửa đóng góp bưng buộc phải càng quyết xông vào.

Rồi bị thương, tín đồ ta giữ lại gươm dao,

Không ước ao chữa, không muốn lành thú độc.

7. “Vì sao”

Bữa trước giêng hai bên dưới nắng đào,

Nhìn tôi cô ước ao hỏi “vì sao?”

Khi tôi cho kiếm trên môi đẹp

Một thoáng cười cợt yêu thoả khát khao.

 

– vì chưng sao ngay cạnh mặt buổi đầu tiên,

Tôi vẫn đày thân giữa xứ phiền,

Không thể vô tình qua trước cửa,

Biết rằng chạm chán gỡ đang vô duyên? –

 

Ai lấy phân chất một mùi hương

Hay bạn dạng cầm ca! Tôi chỉ thương,

Chỉ yên chuồi theo giòng xảm xúc

Như thuyền ngư lấp lạc vào sương

 

Làm sao giảng nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, một trong những buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

 

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa

Dầm chân vào nước, đứng say sưa,

Để tôi là kẻ qua sa mạc

Tạm lánh hè gay; – nỗ lực cũng vừa.

 

Rồi một sau này tôi đang đi.

Vì sao, ai nỡ quăng quật làm chi!

Tôi khờ khạo lắm, dại ngơ quá

Chỉ biết yêu thương thôi, chẳng đọc gì.

8. Thú vui xuân

Giữa vườn inc ỏi giờ đồng hồ chim vui

Thiếu chị em nhìn sương chói khía cạnh trời

Sao khởi đầu xuân êm ả thế!

Cánh hồng kết những thú vui tươi

 

Ánh sáng ôm trùm đông đảo ngọn cao

Cây tiến thưởng rung nắng và nóng lá xôn xao

Gió thơm phơ phất bay vô ý

Đem va cành mai tiếp giáp nhánh đào

 

Tóc liễu buông xanh thừa mỹ miều

Bên màu sắc hoa new thắm như kêu

Nỗi gì âu yếm qua không khí

Như thoảng đưa mùi mùi hương mến yêu

 

Này lượt đầu tiên thiếu nữ nghe

Nhạc thầm lên tiếng hát say mê

Mùa xuân chín ửng trên song má

Xui khiến cho lòng ai thấy nặng trĩu nề…

 

Thiếu con gái bâng khuâng hóng một người

Chưa từng hẹn mang đến – giữa xuân tươi

Cùng đấng mày râu trai con trẻ xa xôi ấy

Thiếu phụ nữ làm duyên, đứng mỉm cười

*

9. Tương bốn chiều

Bữa ni lạnh, phương diện trời đi ngủ sớm;

Anh lưu giữ em, em hỡi! Anh lưu giữ em.

Không gì buồn bằng những giờ chiều êm.

Mà ánh nắng đều hoà cùng bóng tối.

Gió xộc xệch kéo mình qua cỏ rối;

Vài miếng đêm u uất lẩn vào cành;

Mây theo chim về dãy núi xa xanh

Từng đoàn lớp nhịp nhàng và im lẽ

Không gian xám tưởng chuẩn bị tan thành lệ.

 

Thôi hết rồi! Còn đưa ra nữa đâu em!

Thôi hết rồi, gió gác cùng với trăng thềm.

 

Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,

Thôi đã mất hờn ghen cùng giận tủi.

(Được giận dỗi nhau! sung sướng bao nhiêu!)

Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều

Vào chậm chậm làm việc trong hồn hiu quạnh.

 

Anh ghi nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh lưu giữ ảnh.

Anh lưu giữ em, anh nhớ lắm! Em ơi!

Anh ghi nhớ anh của tháng ngày xa khơi,

Nhớ đôi môi đang cười cợt ở phương trời.

Nhớ đôi mắt đang quan sát anh đăm đắm!

Gió bao lần từng trận gió yêu đương đi,

Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi…

Tương tư chiều là tinh thần rất cạnh tranh cắt nghĩa của trái tim lúc yêu. Nó đã có nhà thơ diễn tả lại một cách tinh tế và sắc sảo bằng sự liên minh giữa hai nguồn tình cảm: tình yêu đôi lứa cùng tình yêu cuộc sống nơi è thế. Không gian chiều được đề cập trong thơ muốn kể đến sự xa cách, làm cho tiếng thơ gấp rút rất đặc thù trong hồn thơ Xuân Diệu.

Tương bốn hiểu theo nghĩa mộc mạc là ghi nhớ nhau. Tuy nhiên tương bốn trong thơ Xuân Diệu còn sở hữu một chân thành và ý nghĩa mới. Tương tư không chỉ là là yêu thương say đắm, nhớ em, lưu giữ hình, nhớ tiếng, ghi nhớ ảnh, nhớ đôi mắt mà còn là một nhớ thiết yếu mình “anh ghi nhớ anh của ngày tháng xa khơi”. Nhìn lại chủ yếu mình trong quá khứ là cơ hội con người ta được sống thật cùng với lòng nhất, tự tín vào chủ yếu mình, tin yêu vào tình yêu, sống với ước mơ mãnh liệt. Đó là bức thông điệp mà tác giả muốn gởi đến người đọc trong bài thơ Tương bốn chiều.

10. Tình trang bị nhất

Anh chỉ bao gồm một tình yêu thứ nhất,

Anh mang đến em, kèm với cùng một lá thư.

Em ko lấy, với tình anh đang mất

Tình đã mang đến không rước lại bao giờ.

Xem thêm: Hướng Dẫn Soạn Mẫu Đơn Cớ Mất Xe Máy Mới Nhất, Bản Tường Trình Khai Báo Về Việc Mất Xe

 

Thư thì mỏng tanh như suối đời mộng ảo;

Tình thì bi lụy như toàn bộ chia ly.

Giấy phong kỹ mang thầm vào túi áo;

Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

 

Lòng e thẹn cũng theo tờ lề mề dại,

Tới bên em, chờ đợi mãi không về.

Em vẫn xé lòng non thuộc giấy mới,

– Mây đầy trời hôm ấy che sơn khê.

 

Cũng may mắn, lòng anh còn con trẻ quá.

Máu ngày xuân chưa nở không còn bông hoa;

Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã,

Anh lại còn yêu, bông lựu, bông trà.

 

Nhưng khoảng thời gian ngắn đầu say hoa bướm thắm,

Đã ngàn lần anh bắt được anh mơ

Đôi mắt sợ hãi chẳng lúc nào dám ngắm,

Đôi tay yêu không được vắt bao giờ.

 

Anh vẫn tưởng chuyện nghịch khi tuổi nhỏ,

Ai bao gồm ngờ lòng vỡ sẽ từ bao!

Mắt không ướt, nhưng lại bao mặt hàng lệ rỏ

Len tỉ kia thầm trộm chảy tảo vào.

 

Hoa trước tiên có một hương thơm trinh bạch;

Xuân đầu mùa trong sạch vẻ ban sơ.

Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch;

Sương nguyên tiêu, trời đất cũng phổ biến mờ.

 

Tờ lá thắm đang lạc cái u uất,

Ánh mai soi cũng pha phai màu ôi,

Anh chỉ gồm một tình yêu thiết bị nhất

Anh đến em, phải anh đã mất rồi!

11. Đứng đợi Em

Trong chiều tối hôm nhẵn nhá nhem

Anh ra trước cổng đứng ngóng em

Nhận từng tầm vóc từ xa tới

Lọc lấy một hình anh thuộc quen.

 

Anh thấy ai cũng vội vàng

Như chim hôm thoi thót về rừng

Người đi xe đạp điện đăm chiêu lắm

Nghĩ nhà bếp nhà sẽ lửa bập bùng.

 

Anh cũng chăm xong cái phòng bếp nhà

Tâm thành cơm nước dọn bưng ra

Một tuần hy vọng đến từ bây giờ tiếp

Vào chén bát cho em vị đậm đà

 

Nhưng bóng hoàng hôn sệt lại rồi

Hình em anh thuộc cố kỉnh mà – ôi!

Mấy phen suýt nữa reo “Em đến”

Lại ủi an lòng: “Hãy hóng thôi!”

 

Anh đứng như trồng, chẳng chịu đi

Nhớ nhung vun được đức kiên trì

Anh quan sát nét mặt fan qua vội

Thông cảm muôn đời các biệt li.

 

Nếu thức ăn kia gắp một mình,

Tủi lòng, anh vẫn vững vàng lòng tin.

Thương em vất vả, anh quên hết

Nỗi khổ mong đợi cháy dạ anh.

12. Đời Anh, Em Đã Đi Qua…

Đời đồng đội đã đi qua

Sáng thơm như 1 luồng hoa thân đời

Hiểu làm sao hết em ơi

Bốn năm kỳ diệu đất trời nhờ vào em

Ngôi nhà, cánh cổng trái tim

Khóm cây, con mắt sớm hôm đón mừng

Em đi, anh ngóng chờ chừng

Anh về, mồm đã hotline lừng: em ơi!

Bữa ăn thành một hội vui

Có em gắp với, rau thôi cũng tình;

Cảnh thường xuyên cũng té ra xinh;

Có em, anh hết ngẫm mình bơ vơ

 

Bốn năm đầm ấm say sưa

Tình yêu tất cả biết hạn bờ như thế nào đâu

Bốn năm mà lại cũng qua mau

Cõi nai lưng ai gồm ở lâu thiên đường;

Giã từ, từ bỏ biệt song phương

Đôi nơi, song ngả, song đường: khổ anh!

Bốn năm, lại khép trời xanh

Nhớ em như một mộng lành nhưng mà thôi

Từ đây anh lại trong đời

Bữa cơm ngồi với một đôi đũa cầm;

Giường tê một nhẵn anh nằm;

Phòng văn một sách đăm đăm sớm chiều.

Muôn vàn lạy tạ em yêu

Chất cho anh biết từng nào ân tình

Ai tốt anh đã để dành

ánh mùi hương một thuở, thơm thanh trong cả đời

Sống bởi nhớ lại mối cung cấp vui

Nhớ khi ôm cả khu đất trời cùng em…

13. Có Em

Có em vĩnh cửu trên đời

Cho anh còn được có bạn để yêu,

Thế thôi, thôi ráng cũng nhiều

Em ơi! Quấn quít mai chiều được đâu.

 

Những gì cao rất đẹp thẳm sâu

Anh mang lại em hết, lòng đau còn gì.

Chỉ còn chiếc bóng anh đi.

Cái gan cái ruột tình đắm say khoét rồi!

 

Có em trên cõi đời này

Còn là niềm hạnh phúc vui vầy mang lại anh.

Em ơi! Khoẻ mạnh tốt lành

Ấm êm, vui đẹp, mang đến anh khỏi buồn.

“Có em” là một trong số những bài thơ tình Xuân Diệu được nhiều người yêu thương thích. Bài xích thơ mô tả niềm niềm hạnh phúc vô bờ bến của anh (nhân đồ gia dụng trữ tình vào thơ) khi có em mặt cạnh. Bắt đầu bài thơ là lời khẳng định: gồm em trên đời đến anh có người để yêu, nỗ lực thôi cũng đã nhiều.

 Những câu thơ tiếp: phái mạnh trai sẽ dành toàn bộ mọi điều tốt đẹp nhất cho cô gái, chỉ từ mỗi loại bóng anh đi. Bài bác thơ trình bày rất rõ cách nhìn yêu của hồn thơ Xuân Diệu. Yêu thương chân thành, yêu cuồng sức nóng và sẵn sàng chuẩn bị dâng hiến.

14. Em Đi

Em đi, để tấm lòng son mãi

Như ánh đèn sáng chong, như ngôi sao.

Em đi, một tờ lòng lưu giữ lại

Anh thương nhớ em, lệ hy vọng trào.

 

Ôi Cát! Hôm vừa tiễn làm việc ga

Chưa đưa ra ta đã bắt buộc chia xa!

Nụ mỉm cười em nở, tay em vẫy

Ôi phương diện em yêu quý như đoá hoa.

 

Em hỡi! Đường cơ vướng số đông gì

Mà anh mang nặng cách em đi

Em ơi, anh thấy như anh đứng

Ôm mãi chân em chẳng chịu đựng lìa.

 

Nhưng láng em đi tạ thế rồi,

Đứa lìa khúc ruột của anh thôi!

Tình ta như mối dây muôn dặm

Buộc mãi song chân, dẫu bí quyết vời.

 

Em hẹn sau đây sẽ trở về

Sống cùng anh lại mọi say mê

Áo chăn em gửi mang lại anh giữ

Xin gửi thuộc em cả hứa hẹn thề!

Một tấm lòng em sâu biết bao

Để anh mến mãi, biết có tác dụng sao!

Em ra đi cách, em ơi Cát

Em chớ buồn, nghe! Anh nhớ, yêu…

*

15. Hôn

Trời ơi, ôm lấy say sưa

Mặt khao khát mặt, lòng mơ ước lòng

Hôn em nước đôi mắt chảy ròng;

Em ơi! Như ngọn đèn chong vẫn chờ.

Em hôn anh trong cả một giờ

Anh hôn em mấy cho ưng ý đau

Sao mà xa bí quyết giữa nhau

Để mang lại tháng thảm ngày sầu ráng em?

 

Chao ôi tồn tại mắt tìm

Thấy rồi vui tươi ta lấy nhau về

Hôn em ngàn thuở chưa xuê

Ấp yêu da thịt, thêm kề trung ương linh

Chiêm bao cơ mà chẳng mơ mòng

Rõ ràng chân thật như vào cuộc đời.

Bài thơ Hôn của Xuân Diệu viết về một lần hôn nhưng mà là lần hôn vào chiêm bao. Bài thơ bắt đầu bằng sự ôm ấp, khát khao, say sưa: mặt ước mong mặt, lòng mơ ước lòng, hôn em nước mắt chảy dòng…

Nhà thơ không phải lo ngại ngùng bày tỏ quan điểm yêu một phương pháp cuồng nhiệt, hiến dưng của mình: hôn ngàn thuở không xuể, anh hôn em mấy đến vừa… trong cả trong giấc mơ, hồn thơ Xuân Diệu vẫn tràn ngập hương yêu, thế bắt đầu hiểu vào đời thực, khát vọng yêu đương còn mạnh dạn liệt đến chừng nào. Xuân Diệu là cố kỉnh và hồn thơ Xuân Diệu cũng vậy.

16. Chạm mặt Gỡ II

Buổi chiều hôm ấy đáng muôn hôn,

Hôn gió hôn mây đối với cả hồn

Hôn mẫu khúc đường, hôn cả bóng

Hàng cây xanh xao dưới hoàng hôn

 

Dun dủi làm sao thế, hỡi em

Chiều nay em mặc áo trăm duyên

Em song song dép xinh 1-1 giản

Em thật hồn nhiên, siêu tự nhiên…

 

Anh còn suy nghĩ ngợi cách như mơ

Mắt thơ thẩn trông cảnh thẫn thờ

Đàn của hồn ta ai căn vặn thế

Gặp nhau khi ấy bỗng hoà tơ.

Anh hy vọng mang lời đi tạ ơn

Bầu trời như thế gió căng buồm

Hoa vào cỏ dại chiều hôm ấy

Đã đẹp nhất tưng bừng hơn hầu hết hôm.

17. Tình tương lai

Ngày thuở ấy, thọ rồi tôi đã chết,

Tháng năm vừa qua chôn bao phủ mộ hoang tàn,

Hoà cùng với đất, bản thân tôi thôi vẫn hết,

Nhưng mùi hương hồn còn luyến ở ko gian.

 

Đi sao được lúc mặt trời vẫn nở

Bỏ sao đang gần như mái ngói im buồn

Đường rất lặng, với hàng cây xuất xắc nhớ,

Xa sao đành mắt rất đẹp của hoàng hôn!

 

Tay ân ái giống như những làn thân thể

Đã ôm đời vào ngực nhằm mơn ru…

Thu biếc tỏ, hè nâu thơm vị quế,

Xuân như đàn, đông cũng quyện mặt đường tơ.

 

Khi còn sinh sống tôi vẫn hằng chảy nát

Mỗi phen đau, lòng vỡ lại tràn rơi;

Tình rải khắp. Huống là khi đã thác.

Sao ko tan lưu gửi giữa vòng đời?

 

Tôi vẫn có hồn tôi trong gió ấy,

Vì xưa cơ ngồi nghỉ bên dưới trăng sao

Từng miếng biếc hồn tôi trăng sẽ lấy

Gió đem luôn luôn đi tận mon năm nào

 

Lòng tôi sẽ thẩn thơ cùng bến bãi vắng

Thì muôn sau kho bãi vắng nói lòng tôi

Từ cầm cố kỉ mờ chân trên cat trắng,

Như sóng lên còn gợi ngực bồi hồi.

 

Cổ tôi đó lúc chim nghìn vọng hát:

Mộng tôi còn khi trời biếc lên sao

Suối thương nhớ thầm qua trong láng mát,

Trái tim chiều thở than giữa vệ sinh cao.

 

Người thi sĩ đang vào thôn mây khói

Không chỗ nào và sinh hoạt khắp hầu như nơi

Như giờ đồng hồ vọng vào sương xa dắng dỏi.

Xem thêm: Nghị Luận Về Lòng Tự Trọng: Dàn Ý Nghị Luận Xã Hội Về Lòng Tự Trọng

Máu vu vơ thơ giữa trái tim đời

 

Chiều mai mốt sau đây thân mến

Một con gái tơ dạo bước dưới sản phẩm cây,

Hơi gió thở như ngực tình nhân đến

Bướm đâu bay xinh cả giờ chiều này…

 

Gió khóc nhè như lời ai thuở trước;

Trời nhung mơn như lòng ấy xưa yêu,

Không khí thì êm, đêm sương khẽ bước

Xưa tìm kiếm ai mơn trớn cũng giống như chiều…

 

Tình tự quá, thiêng liêng êm ái quá…

Thơ chỗ nào thong thả đi xuống đường mưa…

Những hoa quí toả mùi hương vương giả…

Mây đa tình như thi sĩ đời xưa…

 

Môi hé nở, con gái tơ tay vịn lá

Bước xinh xinh đứng lại, mắt dưng đầy…

Vòng đã khép, chiều ôm thân óng ả.

Gió qua tín đồ làm cồn má thơ ngây…

Rằng: “Tiếng ai?- tín đồ thơ ở đâu đây?”

Dẫu Xuân Diệu không hề nhưng thơ của ông vẫn sống mãi mãi với thời gian. Thơ Xuân Diệu, đặc biệt là thơ tình của ông luôn được chúng ta trẻ tiếp nhận một phương pháp nồng nhiệt vị nó mang trong mình một cách quan sát mới, cách nhìn mới vào trong thơ: mong ước sống, khao khát yêu, yêu thương chân thành, cuồng nhiệt… Đúng như Tố Hữu nói: trước đây, hiện nay và trong tương lai nữa, khó ai có thể thay thay danh xưng: ông hoàng thơ tình của Xuân Diệu. Hi vọng tuyển tập thơ tình Xuân Diệu nhưng all4kids.edu.vn đọc nói trên đang làm bài xích hài lòng