Các mẫu loa bmb, loa karaoke, loa bose nguyên bản cho dàn karaoke dịp xuân về

Các bệnh về xương khớp và tiểu đường là căn bệnh phổ biến trong học đường hiện nay. Các bậc phụ huynh hãy xem chi tiết những vị thuốc và cách sử dụng thuốc nam trong vườn nhà chữa điều trị bệnh gai cột sống, bệnh thoát vị đĩa đệm, bệnh trĩ, bệnh tiểu đường, thoái hóa cột sống, thoái hóa đốt sống cổ, gai cột sốngthoát vị đĩa đệm hiệu quả không phải ai cũng biết. Vì việc sử dụng thuốc nam giúp tiết kiệm chi phí, tiện dụng và nhất là không gây những biến chứng phụ như điều trị bằng thuốc tây

Việt Nam 
Chào bạn, Khách quý
Tên đăng nhập: Mật mã: Tự động đăng nhập

NHỮNG BIẾN ĐỔI TÂM LÍ CỦA TRẺ LẦN ĐÂU TIÊN ĐI HỌC NHÀ TRẺ/MẪU GIÁO
(1 người đang xem) (1) Khách
  • Trang:
  • 1

NỘI DUNG CỦA CHỦ ĐỀ: NHỮNG BIẾN ĐỔI TÂM LÍ CỦA TRẺ LẦN ĐÂU TIÊN ĐI HỌC NHÀ TRẺ/MẪU GIÁO

NHỮNG BIẾN ĐỔI TÂM LÍ CỦA TRẺ LẦN ĐÂU TIÊN ĐI HỌC NHÀ TRẺ/MẪU GIÁO cách đây 3 năm, 4 tháng #111

  • amyphuonglinh
  • không trực tuyến
  • Fresh Boarder
  • Tổng số bài viết: 1
  • Điểm khen ngợi: 0
Thông thường người lớn nhận biết được những thay đổi tâm lí của trẻ thông qua thái độ, hành vi ứng xử… của bé. Ở tuổi đi nhà trẻ, mẫu giáo (khoảng 15-16 tháng đến 3-4 tuổi) bé đã có thể nhận biết được nhiều điều, thậm chí đã có thể nói được nhiều câu, nhưng lại chưa thể diễn tả được những cảm xúc của mình bằng lời nói. Có rất nhiều điều bé muốn diễn tả, muốn nói với cha mẹ, với cô giáo, với bạn bè… khi đi học mà bé không thể làm được. Đây là một trong những trở ngại lớn nhất của bé khi bắt đầu đi học. Người lớn chúng ta cần hiểu được điều này để có thể giúp bé giải tỏa được những biến đổi tâm lí mang tính qui luật khi bé đi học lần đầu tiên.

A. Có hàng loạt những thay đổi làm ảnh hưởng đến tâm lí trẻ khi đi học:

1. Sự thay đổi không gian, môi trường:
Bé đến trường là tiếp xúc với một môi trường sống hoàn toàn mới lạ. Ở nhà, bé thân thuộc với tất cả: đồ dùng gia đình, các góc sinh hoạt, khung cảnh… Chính sự thân thuộc gần gũi đó làm bé thoải mái và cảm thấy an tòan, thấy mình được bảo vệ, được che chở. Ngược lại, lần đâu tiên đi học, bé phải tiếp xúc với môi trường mới, khung cảnh, các góc sinh hoạt… mới. Tất cả đều lạ lẫm, xa lạ, khiến cho bé không thỏai mái, khiến bé cảm thấy hình như mọi chuyện không ổn, không bình thường. Bé cảm thấy hình như mình không thể sinh hoạt như bình thường, và điều này khiến bé trở nên cảnh giác, tâm trạng lo lắng, bất an.

2. Những thay đổi thói quen sinh hoạt:
Khi bé đi học cũng có những thay đổi nhất định trong thói quen sinh hoạt hàng ngày của bé về mặt ăn uống, vệ sinh…và các nhu cầu bình thường khác. Ở nhà bé luôn được đáp ứng tất cả những đòi hỏi, những nhu cầu của mình vào bất cứ lúc nào. Bé muốn ăn, muốn chơi… đều có ba mẹ, anh chị, ông bà… sẵn sàng chiều chuộng, quan tâm và đáp ứng tất cả các nhu cầu của bé. Nhưng khi đến trường, cô giáo không thể luôn luôn kịp thời đáp ứng được các nhu cầu đó. Mỗi lớp vài ba chục bé chỉ có 2-3 cô, mỗi bé nhu cầu mỗi khác, đương nhiên các cô không thể quan tâm đến từng bé thật kĩ lưỡng như ở nhà. Chính vì vậy mà bé cảm thấy hụt hẫng khi những nhu cầu của mình bị từ chối, hoặc không kịp đáp ứng, và điều đó khiến bé cảm thấy bất an, lo lắng. Ngoài ra, những thay đổi về giờ ngủ, giờ ăn, giờ chơi … và sự kỉ luật về giờ giấc sinh hoạt không thoải mái như ở nhà cũng khiến bé cảm thấy ít nhiều bị ức chế.

3. Thay đổi người chăm sóc:
Ở nhà bé vốn đã quen với giọng nói, tính nết… của người thân. Bé đã quen với cách hành xử, với thái độ, thậm chí là quen với cả mùi cơ thể của mọi người trong gia đình. Khi đi học, bé không còn cảm giác gần gũi thân thuộc như vậy nữa. Mặt khác trong môi trường nhà trẻ/mẫu giáo, với điều kiện sống tập thể như vậy dĩ nhiên bé sẽ không được thường xuyên quan tâm, chăm sóc chu đáo như ở nhà. Bé sẽ cảm thấy mình bị bỏ rơi giữa những người xa lạ, những người mà bé không hề biết là họ sẽ cư xử, sẽ đối đãi … với bé như thế nào. Dĩ nhiên cảm giác xa lạ này dần dần sẽ biến mất sau một thời gian đi học, nhưng thời gian đầu sẽ có những ảnh hưởng đến tâm lí bé.
Mặt khác, khi rời xa cha mẹ, rời người thân, bé sẽ cảm thấy buồn nhớ. Từ nhỏ đến lớn bé được yêu thương chăm sóc, bé cảm nhận được tình cảm của cha mẹ, người thân truyền cho mình qua cách hành xử của họ, qua những hành động ẵm bồng, nựng nịu, hôn hít, xoa đầu… của người thân. Đến với cô giáo, bé không thể có được tình cảm thương yêu đặc biệt này, bé cảm thấy rời xa, thậm chí là mất mát những gì yêu mến nhất, bé cảm thấy không còn được để ý, không còn được quan tâm, bé cảm thấy hình như đang có điều gì bất lợi đang xảy ra với bé… Yếu tố này cũng ảnh hưởng rất lớn đến tâm lí của trẻ nếu người lớn chúng ta không biết cách phối hợp với nhà trường ứng xử cho thích hợp.

4. Thay đổi các mối quan hệ, giao tiếp:
Cần lưu ý rằng ở nhà bé chỉ có mỗi một mình, lúc nào cũng được nựng nịu, được coi là “Nhất”! Nhưng khi đến trường, giữa một nhóm bạn mỗi bé một thói quen, mỗi bé một tính cách… bé không còn là nhất nữa và cảm thấy lạ lẫm… Nhưng dù ít dù nhiều vẫn có những mối liên kết tự nhiên trong cộng đồng các bé, và do đó dẫn đến những biến đổi tâm lí nhất định. Những biến đổi này có thể có ảnh hưởng tích cực, nhưng cũng có thể ảnh hường tiêu cực đến sự hình thành tính cách và phát triển tâm lí của trẻ.

B. Những thay đổi kể trên khi đi học không ít thì nhiều đều gây cho bé tâm lí bất an, cảm thấy bị tứoc đi, bị mất đi những “phúc lợi” mà bé đang được hưởng. Chính tâm lí này khiến đa số các trẻ sợ đi học. Thậm chí gây ra những tác động tiêu cực, sợ trường, ghét cô…và có cảm giác bé bị “bắt buộc” đi học, bị “giam cầm” trong trường… nếu chúng ta không biết cách xử lí kịp thời. Thông thường bé sợ hãi những vấn đề sau:

1. Sợ bị bỏ đói:
Ở nhà bé muốn ăn, hay khi bé đói là sẽ đựoc ăn ngay. Người nhà thuộc thói quen và những biểu hiện đòi hỏi của bé đế đáp ứng được lập tức. Nhưng ở trường thì bé phải tuân thủ chế độ ăn theo giờ giấc, mặt khác cô cũng không thể thường xuyên theo dõi riêng thái độ của bé để hiểu ngay được bé đang đòi ăn. Ở tuổi mà “ăn, ngủ” là nhu cầu sinh lí quan trọng bậc nhất thì việc bị đói sẽ dẫn đến phản xạ tự nhiên “sợ bị bỏ đói” mỗi khi bé đến trường.

2. Sợ bị ở một mình: không ai bên cạnh chăm sóc.

3. Sợ bị phạt: cùng một lỗi vi phạm nhưng thái độ cảnh cáo của cô trên trường hòan tòan khác với thái độ của cha mẹ bé ở nhà. Trẻ nhận biết được sự xuê xoa ở nhà đối với những lỗi vi phạm của bé và do vậy sẽ có những phản ứng sợ hãi khi ở trường bé bị đối xử “nghiêm” hơn.

4. Sợ bác sĩ ở trường (bắt há miệng, tiêm chích đau, uống thuốc đắng… mà không có ba mẹ, người thân an ủi, dỗ ngọt).

5. Sợ cô hiệu trưởng, giám thị, bác bảo vệ…: Khá nhiều cô giáo lấy “cô hiệu trưởng, bác bảo vệ” ra để “dọa” bé, buộc bé ăn hoặc phải tuân theo kỉ luật lớp bằng cách đưa ra khái niệm “quyền lực” khiến bé thấy những người đó rất xa cách, rất đáng sợ và đâm ra sợ trường, sợ đi học.

C. Chính những sợ hãi này khiến bé hình thành tâm lí phản ứng chống đỡ như một hình thức phản ứng để thích nghi với sự thay đổi. Khi phải tự “chống đỡ” như vậy, bé sẽ có những biểu hiện thường gặp sau:

1. Bé có vẻ “hư” hơn : ở trường bé bị dồn nén, bé phải cố gắng kiềm chế rất nhiều thói quen, chịu đựng vô số thay đổi, vì vậy mà không ít bé khi về nhà tỏ ra “dữ dội” hơn, có thể quấy phá, vòi vĩnh… hơn (thực chất là để gây sự chú ý, quan tâm, đòi hỏi tình yêu của cha mẹ dành cho mình mà bé có “cảm giác” bị thiếu); hoặc thậm chí “cứng rắn” hơn, bé “bụp” cả người thân, tỏ ra “bạo lực”, “bất tuân” như một cơ chế “giải tỏa” những căng thẳng khi ở trường (ở trường bé không dám làm gì cô, không dám đánh bạn, về nhà bé có thể tỏ ra “bạo lực” vói người thân để giải tỏa sự kìm nén này ở trường). Điều này sẽ dần dần mất đi sau một thời gian, khi bé đã thích nghi với môi trường mới.

2. Một số bé trở nên biếng ăn, cứ đến trường là đau bụng, nôn ói…: mặc dù trên thực tế khám lâm sàng bé chẳng bị bệnh gì cả. Đây là một phản ứng tâm lí rất thông thường của trẻ. Sự sợ hãi khi đến trường, tâm lí sợ bị bỏ đói… khiến bé “cảm thấy” đau, đây là cái đau về tâm lí chứ không phải đau bụng sinh lí thực sự.

3. Bé hay đái dầm: do ở trường bé hình thành cơ chế chống đỡ và chịu đựng, nên khi về nhà thì cơ chế này có thể tái hiện lại: sự sợ hãi, bất an có thể tiếp tục đeo đuổi bé về đến nhà khiến bé sợ hãi và… đái dầm. Đây là một hiện tượng tâm lí rất bình thường ở trẻ khi bắt đầu đi học. Cha mẹ cần biết và có những giải pháp thích hợp để trấn an cho bé.

4. Bé mệt mỏi, lừ đừ: sau khi đi trẻ về, bé có thể tỏ ra mệt mỏi, không muốn chơi, không muốn hoạt động vui vẻ như trước. Một phần có thể do chế độ sinh hoạt thay đổi mà cơ thể sinh lí của bé chưa thích nghi kịp, nhưng mặt khác đây cũng là một phản ứng bình thường khi bắt đầu đi trẻ: bé bị áp lực tâm lí căng thẳng trong thời gian đầu đi học. Trở về nhà bé có thể “giận”, “lẫy”… bố mẹ vì đã bỏ rơi bé… Bé có thể cáu kỉnh, gắt gỏng, “ghét” người lớn vì nghĩ rằng tất cả “người lớn” đều không quan tâm bé, đều muốn bắt bé đi học… Một số trường hợp ở bé hình thành những thói quen mới:bé dễ khóc, thích mút tay, lệ thuộc vào một vài vật gì đó…, sợ tiếng đóng cửa, sợ ma… và nảy sinh hiện tượng “thoái lui”: co cụm mình lại, trở nên lầm lì, ít nói, không muôn giao tiếp, không còn cởi mở vui vẻ và hòa đồng như trước… Nếu không có những hỗ trợ hợp lí từ phía cha mẹ, thầy cô thì bé có thể có những phản ứng tiêu cực, có thể bị stress, trở nên “phá hoại”, “quậy”… và nếu không kịp thời giúp bé vượt qua những giai đoạn này thì có thể hình thành những tính cách tiêu cực trong tương lai.

D. Hướng tác động của chúng ta để giúp trẻ vượt qua những trở ngại lần đầu tiên đi học.
Những phản ứng tâm lí kể trên của bé khi đi học là những phản ứng bình thường, nhưng với tư cách là “người lớn”, chúng ta cần hỗ trợ cho bé:

1. Về phía thầy cô giáo: cần có kinh nghiệm, khả năng sư phạm phù hợp với đặc điểm lứa tuổi của các bé. Nhất là trong thời đại ngày nay, thông tin cập nhật thường xuyên, cách sống, cách nhìn nhận, các phương pháp ứng xử, nuôi dạy cũng thường xuyên được hòan thiện và phát triển. Rất cần có sự hỗ trợ từ phía XH, từ phía ngành giáo dục và hội phụ huỵnh để giúp các thầy cô thỏai mái về tâm lí, yên tâm về vật chất để sẵn sàng nâng cao trình độ, kĩ năng… chăm sóc và có khả năng thực lòng yêu thương trẻ.

2. Về phía phụ huynh:
a. Cần kiên nhẫn!!!. Nhiều phụ huynh xót con khi đi học khóc nhè, sụt kí…, không ít phụ huynh không chịu đựng nổi và đành mang con về tiếp tục để ở nhà. Nhưng tất cả đều là những biểu hiện phản ứng tâm lí bình thường như đã nói ở trên. Bé sẽ hết những triệu chứng tiêu cực này khi đã quen, đã thích nghi với trường học. Vì vậy phụ huynh cần hết sức kiên nhẫn khi đưa trẻ đi học lần đầu tiên, tránh chuyện thường xuyên thay trường, thay lớp cho trẻ vì càng khiến bé chịu áp lực thay đổi môi trường, điều kiện sống… nhiều hơn.
b. Tích cực hỗ trợ thầy cô làm quen với bé, thường xuyên quan tâm đến bài học, phương pháp giảng dạy, chăm sóc, cách thức tiếp cận của cô với con mình. Đồng thời cố gắng ở nhà cũng xây dựng một nề nếp sinh hoạt như ở trường để giúp bé dễ dàng quen và thích nghi với môi trường mới.
c. Quan tâm và thường xuyên thể hiện tình cảm của mình khi bé đi học về, giúp bé tin tưởng và yên tâm rằng bé vẫn đang được thương yêu chăm sóc, vẫn được bảo bọc an tòan như dạo trước, như một cách bù đắp lại sự thiếu vắng tình cảm của bé khi ở trường. Không khí thân mật, gần gũi, vỗ về trong gia đình giúp bé cân bằng lại tâm lí, giải tỏa căng thẳng và tự tin hơn. Đồng thời tìm cách tác động, giải thích cho bé hiểu rằng việc đến trường là niềm vui, là điều tốt cho bé, cho bố mẹ. Tích cực hỗ trợ xây dựng một mối quan hệ tình cảm tốt đẹp giữa cô và bé, giúp bé và cô hiểu nhau hơn, tin tưởng và thương yêu nhau hơn.
  • Trang:
  • 1
Thời gian tải trang: 0.33 giây
Bảng quảng cáoBảng quảng cáoBảng quảng cáo